• Như chưa từng có tình yêu,

    Tôi là anh ở hai thế giới khác nhau, có đôi lúc tôi thầm ao ước được cùng anh bước đi trên một con đường, thế nhưng điều dó chả thể nào thành sự thật, vì … anh chưa từng yêu tôi.

    Đó là một sự thật, trong trái tim anh luôn ấp ủ 1 hình bóng khác, 1 cô gái mà đã từ rất lâu rồi anh luôn yêu và luôn nhớ mãi về cô ấy, tôi chỉ luôn ngóng anh từ xa nhìn anh và cười, tôi biết dẫu tôi có làm gì chăng nữa tôi cũng không thể có được trái tim anh, vì ánh mắt anh chưa 1 lần nhìn tôi trìu mến.

    Trái tim anh lạnh lùng lướt qua tôi không dừng lại, anh hệt như 1 dòng sông hững hờ trôi qua đời tôi .

    Đôi khi tôi tự hỏi tại sao tôi còn yêu anh tới tận giờ, tôi uổng phí cả tuổi thanh xuân để ngóng nhìn 1 người trong vô vọng, mà tôi đã quên đi rằng trong trái tim ấy, ánh mắt ấy chưa một lần khắc tên tôi vào trong ,

    Vào những đêm mùa đông tôi đi qua các con phố, gió thổi lạnh buốt cùng những cơn gió rét buốt tới tận xương, thế nhưng vẫn không sao ngăn nổi một bước chân vô vọng, phía cuối con đường anh vẫn đứng đó ngước mắt nhìn luyến tiếc một ánh đèn nơi góc đường, và anh nhận ra tôi cũng ở đó, anh nhìn tôi và chỉ nói 1 câu: em đi về đi,… chúng ta không hợp nhau đâu….

     

Advertisements

Ngày không vội vã

Posted: May 17, 2013 in Uncategorized

Chủ Nhật, ngày tháng.. năm,

Nó lon ton bước xuống phố với bộ cánh và phong cách mới, từ xa dòng người nườm nượp qua lại, không ai nhận ra nó đang bước đi vội vã và vẻ mặt thật rạng ngời, …một thằng nhóc , cao tầm 1m65, cân nặng 50kg, nước da ngăm đen, cặp kính cận màu tía, chiếc mũ ông trùm trắng và một mái tóc ngắn pha màu hạt dẻ hơi lăn tăn gợn sóng 1 tý, chính là nó đấy các bạn ạ, sau 1 tuần mệt mỏi vì bài vở vì công việc làm thêm tại tiệm trà, nó phải nghỉ xả hơi chứ, tự thưởng cho mình 1 chuyến đi chơi trong 1 phong cách trẻ trung và khá táo bạo, của 1 teen boy 20 tuổi,

Nó bước xuống phố dạo 1 vòng và dừng lại tai 1 trạm xe buýt , mắt nó đầy vẻ nghĩ ngợi rồi như chợt nhớ ra điều gì nó bắt xe số 8 lên đại học quốc gia.

Trên chiếc xe ngột ngạt vì đông người nó may mắn chiếm được một ghết gần cuối xe, và ngồi cạnh nó…. Oh 1 con bé, gầy, tóc dài và xoăn tít, mắt cũng cận lòi ra, khoác 1 chiếc áo khoác bự màu đen y chang 1 con gấu con , hàng mi dài và một cái mặt tròn xinh quá là xinh, nó đang ngủ gà gật, một mùi hương nhè nhẹ lan tỏa làm nó cảm thấy dễ chịu, đúng là tụi con gái có khác.

Được nửa đường xe thắng, con bé bật dậy lúc này nó mới để ý mắt to và tròn làm sao, nhìn mặt cá tính thật nó chợt nghĩ. Con bé xoay xang nó làm nó hơi lúng túng, khẽ chỉnh cặp kinh, nó kéo xụp cái mũ che mặt lại, mặc cho con bé nhìn nó hơi tò mò. Một tờ giấy chìa ra trước mặt nó: Hê làm quen nhé, tớ là Bảo Yến. Nó trợn tròn mắt cười gượng, lấy hết can đảm, gật gật cái đầu và nó lấy cây viết ghi tên nó vào: Mình tên Phương. Sau một hồi hai đứa chả nói nhau câu nào chỉ viết, mà có cả hàng đống câu chuyện, Xe dừng lại tại trường Nó bước xuống, con bé cũng bước xuống, chúng chả đi cùng chỉ 1 đứa trước đứa sau, chúng nói chuyện bằng ngữ điệu gật và lắc. Vì cả hai đứa đều chả muốn nói gì, nhưng chúng có 1 điểm chung là đi chơi 1 mình, đại học quốc gia là nơi chúng chọn để khám phá, hai đứa nhìn khá tập tễnh con bé hơi cao hơn nó tý xíu, dáng thô, còn nó thì lại nhí nhảnh gặp hàng nào lạ mắt là sà vào ngắm nghía . Con bé thì có vẻ trầm, nó không vội vã, không lanh chanh, đôi mắt khá buồn, chắc đang có tâm sự. Thế mà chúng cũng chịu đi chung vơi nhau suốt dọc các dãy phố hàng quán. Hay lân la qua giảng đường nhìn ngó, thỉnh thoảng nhìn thái độ của nó mà con bé phải phì cười.

Chiều khoảng tầm 2h, cái nắng không gắt của ngày chủ nhật làm cho hai đứa khá mệt, chúng ngồi uống nước ở chỗ bến chờ xe, lần này hai đứa không về chung, con bé đi xe khác. Giây phút đó con bé lại chìa tờ giấy ra trước mặt nó: Cảm ơn vì buổi đi chơi cùng… chúng ta kết bạn được không, …Nó lại tỏ thái độ lúng túng nhìn xang con bé, rồi lại nhìn xang chỗ khác, nó mỉm cười và lần này nó lắc đầu. nó ghi trên tờ giấy: Xin lỗi tớ…hihii

Con bé mỉm cười tớ thấy cậu vui tính lắm, cậu thấy tớ vô duyên lắm nên cậu chả thích kết bạn đúng không?

Không, tại tớ thôi mà…

Tớ xin lỗi, … vì … tớ chỉ ….thôi… có tớ không có ý gì đâu, người vô duyên là tớ mới đúng…

Con bé im lặng nhìn nó không nói gì, nó chỉ cười lạnh và xin số đt , sau đó nó nhảy lên xe về sài gòn.

Còn nó, nó thở phào nhẹ nhõm, nó hơi buồn và nó cố gạt bỏ suy nghĩ nó tự cười và bảo, nghĩ ra tớ cũng rất đẹp trai đó mà. Hihihi…

Xe dừng lại, nó lại rảo bước lon ton về nhà, đóng cửa phòng nó dùng tay lấy mũ xuống tháo kính và gỡ mái tóc ngắn màu hạt dẻ, để lộ mái tóc dài óng ả… nó là girl mà. hihihi

Tin tin… tiếng tin nhắn đt của nó kêu, mở tin nhắn ra : chào cậu tớ là Bảo(bảo yến), tớ là boy…hihihi,

Nó phì cười ha hả, không ngờ lại có nhiều chuyện thật trùng hợp đến thế …

Muffin đáng iu nà

pudding